khi phụ nữ xuyên đến thế giới thú nam
Truyện Khi Phụ Nữ Xuyên Đến Thế Giới Thú Nam - Chương 9. Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật; Truyện Hot; Truyện Full; Tiên Hiệp Hay; Khi Phụ Nữ Xuyên Đến Thế Giới Thú Nam Chương 9. Chương trước Chương tiếp .
Một đám xem ra to lớn hơn Lý Mộ Tư nhiều nhưng thật ra lại là Thú Nhân choai choai còn chưa trưởng thành nghiêng đầu không phục nhe răng trợn mắt với Lạc Nhĩ, nhưng khi Lạc Nhĩ đến gần lại giải tán lập tức, đám thú nhân hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang đang lượn lờ nơi xa chỉ có thể nhìn lén các thú nhân trưởng thành chưa cưới bằng ánh mắt hâm mộ ghen ghét, về phần có bao
Khi Phụ Nữ Xuyên Đến Thế Giới Thú Nam - Chương 77. Khi Phụ Nữ Xuyên Đến Thế Giới Thú Nam - Chương 78. Khi Phụ Nữ Xuyên Đến Thế Giới Thú Nam - Chương 79: Ngoại truyện 1: Ở đâu có người ở đó có giang hồ. Khi Phụ Nữ Xuyên Đến Thế Giới Thú Nam - Chương 80: Ngoại truyện 2: Trước khi XX phải dùng thuốc bôi trơn.
Vật thể chưa xác định - nguồn phát ra tín hiệu - được gọi là GRB210905A, xuất hiện kể từ khi vũ trụ mới khoảng 1 triệu tuổi. Vì quá xa xôi nên ánh sáng từ nó mất tận 12,8 tỉ năm để đến được Trái Đất, do đó thứ mà chúng ta đang ghi nhận được không thuộc về
Một đám xem ra to lớn hơn Lý Mộ Tư nhiều nhưng thật ra lại là Thú Nhân choai choai còn chưa trưởng thành nghiêng đầu không phục nhe răng trợn mắt với Lạc Nhĩ, nhưng khi Lạc Nhĩ đến gần lại giải tán lập tức, đám thú nhân hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang đang lượn
Khi Phụ Nữ Xuyên Đến Thế Giới Thú Nam - (Chương 80) - Tác giả Tư Đồ Yêu Yêu Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Khi Phụ Nữ Xuyên Đến Thế Giới Thú Nam - Chương 1. Bởi. van hien nguyen. 0. Thuộc truyện: Khi Phụ Nữ Xuyên Đến Thế Giới Thú Nam
Người phụ nữ cùng lúc mắc 2 bệnh ung thư, bất ngờ khi nguyên nhân đến từ món ăn nhiều người thích Nổi bật 04 giờ trước Giải mã tình trạng tái cận, biến chứng sau khi mổ cận và cách phòng tránh - 06 giờ trước
hardfitecmoi1970. Ưng đen ba móng, là một loại ác điểu to lớn, móng nhọn, mỏ cong, lông vũ sắc bén như đao, ưng đen ba móng trưởng thành sải cánh ra dài hơn mười mét. Kinh khủng hơn chính là, phía dưới cánh của nó còn có hai cái trảo ưng, dị dạng giắt dưới hai cánh, khiến người ta khó mà phòng dữ uy mãnh như vậy, các người thú cũng không phải đánh không lại, nhưng khiến người ta sợ hãi chính là, loại ưng đen này là động vật sống chung, lúc săn đuổi luôn kết đội với đen ba móng có móng như sắt, mặt ngoài có một tầng vảy nhỏ cứng rắn, điều này khiến chúng đối mặt loài cá hung tàn như cá ăn thịt cũng không sợ hãi chút thấy đội ưng đen ba móng quanh quẩn ở trên trời, che khuất bầu trời, trên mặt nước trừ từng đợt ánh sáng đung đưa thì không thấy được thứ gì khác. Tình cảnh như thế, dù là săn đuổi còn chưa bắt đầu, loài cá trong nước cũng đã nhận ra nguy hiểm, mặt nước những ngày qua vẫn sôi trào cũng dần dần an tĩnh được bao lâu, có một con ưng đen ba móng hình như nhịn không được, rốt cuộc thét một tiếng lao xuống mặt nước, mấy cái móng lóe sáng sắc nét gọn gàng thăm dò vào đáy nước, mặt nước nhất thời sôi trào, mấy con cá ăn thịt hung dữ lại nhe hàm răng trắng nhảy ra khỏi mặt nước, những tiếng kẹp lại rắc rắc rắc rắc làm cho lòng người kinh sợ vang lên, bọn chúng liên tục công kích con ưng đen phá vỡ sự yên tĩnh của chúng. Ưng đen ba móng cũng vỗ cánh hai cái, luồng gió mạnh phất qua mặt nước làm sóng to nổi cả chỉ xảy ra trong chốc lát, lúc này, vô số cá ăn thịt đang nhảy về phía nó, đảo mắt cũng đã rơi xuống nước, phát ra âm thanh tõm tõm liên tục, con ưng đen thì hả hê thét một tiếng, móng vuốt đang quắp vài con cá ăn thịt còn đang liều mạng đong đưa, kèm theo một chút dây leo quả thai, bay thẳng lên này giống như thổi còi chiến đấu, những con ưng đen trên bầu trời rối rít kêu to đánh tới mặt thể của chúng quá lớn, hiển nhiên không có cách nào đồng thời nhào ra, vì vậy, giữa bầy ưng trên không trung liền xuất hiện một màn kỳ lạ, chỉ thấy từng đám ưng đen tự động xếp thành vài chuỗi, nhào vào nước rào rào cứ như bỏ sủi cảo vào nồi, lại nhô lên từng chuỗi, bay khỏi mặt nước, tạo thành mấy hình chữ V màu đen khổng lồ trên mặt cá ăn thịt chính là cá ăn thịt, hung tàn vô cùng, dù đối diện với giống loài có thể giết chúng thì chúng cũng không chịu thua, mặc dù ưng đen ba móng liên kết thành chuỗi nhào vào nước, làm ra tiếng nước chảy khổng lồ, bọn chúng cũng không hề tránh né, ngược lại đuổi theo bọt nước đồng loạt xông lên, vừa bổ nhà vừa nhảy vừa vậy, có một số con ưng đen ba móng cũng bị cá ăn thịt cắn giết, có con bị cắn vào bụng, máu thịt mơ hồ, đau nên bay lên, cũng có con bị cắn đứt cổ họng rồi nhanh chóng kéo vào trong nước xé xác ăn hết, máu rất nhanh tràn ngập mặt nước. . . .Trong động, Tát Tư phân tích nói "Cá ăn thịt có rất ít thiên địch, ưng đen ba móng coi là một, bởi vì chỉ có dạ dày và mỏ cứng cỏi của ưng đen ba móng mới có thể tiêu diệt cá ăn thịt toàn là xương. Mùa này cũng là mùa ưng đen ba móng sinh sản, bọn chúng tới lùng giết cá ăn thịt cũng khọng lạ, kỳ quái là, thú càng dữ càng có quan niệm địa bàn, trước đó vài ngày không thấy chung quanh đây có ưng đen ba móng xuất hiện, vậy tại sao hôm nay lại đột nhiên nhô ra nhiều thế?"Người thú khác vẫn còn hai mặt nhìn nhau vò đầu bứt tai, Ma Da đã trầm ngâm nói "Ý của anh là, mấy con ưng đen ba móng này là bị thiên địch hung mãnh hơn đuổi khỏi nơi ở của chúng?"Tát Tư hơi kinh ngạc nhìn hắn, sau đó cười khổ gật đầu một cái "Tôi nghĩ như vậy, mặc dù đây thật không phải là tin tức tốt."Hắn vừa nghiêng đầu, liền thấy Lý Mộ Tư bên cạnh sùng bái nhìn hắn, không khỏi bật cười, thuận tay vuốt vuốt đầu Lý Mộ Tư, nháy mắt nói với cô "Trong bộ lạc anh sanh ra, cha của anh là một thầy tế vĩ đại, cho nên anh mới có nhiều kiến thức." Trên mặt hắn rõ ràng hiện ra vẻ tự Mộ Tư bừng tỉnh hiểu ra gật đầu, nhưng việc này hoàn toàn không trở ngại sự bội phục cực độ mà cô dành cho Tát Tư —— tuy rằng bởi vì điều kiện, càng lạc hậu, thì kiến thức càng bị nắm giữ trong tay số ít giai cấp đặc quyền. Nhưng, có hoàn cảnh học tập và có kiến thức uyên bác hoàn toàn là hai việc khác nhau! Mấy tên công tử nhà giàu đời thứ hai đều là kẻ phá của! Chỉ giàu ba đời cũng chính là thế đó!Ma Da bên cạnh đã dứt khoát quyết định trong lúc hai người trò chuyện, nói "Thu dọn đồ đạc, chúng ta rời khỏi sơn động này."Lạc Nhĩ kinh hãi "Trời! Vậy chúng ta đi đâu?"Ma Da nói "Trở về bộ lạc của chúng ta."Hắn hiển nhiên đã nghĩ xong lý do, mà việc đại diện tộc trưởng cả mùa mưa cũng khiến hắn có tự tin hơn, lúc này đã không còn sầu lo như lúc đầu di chuyển, chỉ cứng cõi nói "Mùa mưa sẽ mau chóng kết thúc, chờ nước hoàn toàn rút đi, thú dữ đói bụng cả mùa mưa sẽ càng ngày càng nhiều, đến lúc đó, ưng đen ba móng như hôm nay tính gì? Nói không chừng còn gặp phải rồng Khoa Mạc Đa!"Mấy con giống cái kinh hô một tiếng, hiển nhiên rất là sợ hãi rồng Khoa Mạc Đa - loài thú dữ mạnh Da nhẹ nhàng vặn đầu ngón tay, hiển nhiên đang suy tư "Chúng ta xuất phát dọc theo dãy núi phía ngoài về bộ lạc, chờ nước lũ thối lui, liền trực tiếp đi về bộ lạc, mặc dù vòng đường, nhưng, thú dữ mạnh mẽ vẫn còn ở sâu trong núi, lúc nước lũ rút đi thì bình nguyên sẽ hoang vu, nói không chừng sẽ gặp ít nguy hiểm hơn."Tát Tư nghe Ma Da nói, chuyển mắt suy nghĩ, đưa mắt nhìn chốc lát trong ánh sáng mờ mờ của hoa lồng đèn, cuối cùng nói "Tôi đồng ý. Bọn ưng đen ba móng này số lượng quá nhiều, tối thiểu hơn 300 con, vì ưng đực và ưng cái không thể nào đồng thời rời khỏi sào huyệt ấp trứng, nên số lượng thật phải nhiều hơn nữa. Số lượng nhiều như vậy, không có bất kỳ một bộ lạc nào có thể ngăn cản, dù là bộ lạc lớn cũng thế."Một bộ lạc, có thể có hơn trăm người thú đã là bộ lạc lớn, nhưng so sánh với sáu bảy trăm con ưng đen ba móng thì vẫn không đáng nhắc tới, huống chi, ngoài những người thú chiến lực mạnh mẽ, thì còn có những giống cái yếu ớt Tư nhẹ nhàng thở dài một tiếng ở trong lòng, mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng đây chính là sự thật không có bất kỳ giống cái nào có thể thoát khỏi sự bảo vệ của giống đực, đơn độc sống sót trên thế giới nghiêng đầu, liếc mắt nhìn Ân Lợi Nhĩ, sau đó lập tức cảm thấy tay mình bị người ta người thú ở sau lưng liếc nhìn lập tức cố ý phát ra các loại âm thanh quấy rầy "Khụ khụ!" "Ừ!" "Hừ hừ!", Tát Tư nghe được cũng không nhịn được xoay đầu đi buồn cười .Nắm hai cái, phát hiện không gặp phải phản kháng, Ân Lợi Nhĩ luôn bình tĩnh cũng lập tức toét miệng cười, cũng liền rộng lượng có tai như điếc với mấy âm thanh quấy rầy Nhĩ không giải thích được nhìn chòng chọc mấy người thú mấy lần, cuối cùng lầm bầm "Cả Tát Tư cũng nói có thể, vậy cứ như vậy đi, tôi cũng không có ý kiến."Mấy giống cái lần lượt đồng ý, Lý Mộ Tư am hiểu sâu "Không có điều tra thì không có quyền lên tiếng", vì mình là người ngoại quốc vẫn chưa hiểu rõ về thế giới này, nên cô giữ vững trầm mặc. Mà các người thú, vừa thấy giống cái đồng ý hết, lập tức gật đầu không ngừng, hoàn toàn bị người nắm mũi dẫn Mộ Tư che mặt nghiêng đầu những người này, bảo họ đánh nhau thì tạm được, bảo họ suy tư nghiêm túc vấn đề như vậy, thì. . . . Coi như Da lập tức quyết định "Trước giữ yên lặng, chờ ưng đen ba móng tản ra chúng ta liền rời đi."Lúc hắn nói đến mấy chữ "Giữ yên lặng", hung hăng trợn mắt nhìn mấy người thú quấy rối, mấy người thú nhếch miệng lộ ra một hàm răng trắng, không thấy hắn đáp lại, lập tức ngượng ngùng ngồi Mộ Tư đột nhiên nghĩ đến Bảo La, nghiêng đầu ân cần nói "Anh vài ngày phải tắm một lần, đi đường núi theo chúng tôi được chứ?"Bảo La dĩ nhiên không muốn một mình mình liên lụy mọi người, nhưng sự quan tâm của Lý Mộ Tư hiển nhiên khiến hắn hưng phấn, không ngừng lắc đầu "Không có chuyện gì, không có chuyện gì."Ma Da liếc hắn một cái, nói "Cậu ta cách mỗi ba bốn ngày mới cần tắm một lần, nếu thật hết chút, kéo dài một chút, năm sáu ngày cũng có thể. Hơn nữa chúng ta chỉ đi về phía trước dọc theo dãy núi, xuống núi là có thể tìm được nước, sẽ không có chuyện gì."Tư Nạp Khắc thấy Lý Mộ Tư quan tâm con thú chi mềm nhiều chân kia, lại không để ý hắn, trong lòng lập tức chua chát kể từ lúc con thú chi mềm nhiều chân này gia nhập bộ lạc, địa vị của hắn trong lòng Mộ Tư lại rớt xuống ngàn trượng rồi. Hừ!Hắn nghiêng đầu, hừ hừ hai tiếng, tràn đầy muốn biểu hiện nói "Tôi ra cửa động quan sát, ưng đen ba móng đi tôi sẽ gọi mọi người."Ma Da quỷ dị liếc hắn một cái "Coi chừng một chút." Thấy hắn đi xa, mới đột nhiên tiến tới bên tai Lý Mộ Tư, nhỏ giọng nói "Làm một con rắn, cư nhiên chủ động đi tiếp xúc ưng, việc này rất hiếm thấy."Lý Mộ Tư nghĩ một chút liền hiểu, nhất thời bật cười hì hì "Sao anh không cản anh ta? Sẽ không có nguy hiểm chứ?"Ma Da lắc đầu, thấy mấy con người thú hả hê cười xấu xa, lén lén lút lút đi theo, cũng không ngăn cản, chỉ lộ vẻ rất có nội hàm, nói "Người thú dù sao cũng khác thú nguyên sinh, chủ yếu vẫn là nguyên nhân trên tâm lý, để cho hắn vượt qua cũng tốt."Quả nhiên, trong chốc lát liền có người thú lại lén lén lút lút lần mò trở lại, nín cười nói "Tiểu tử kia đang phát run ở cửa động!"Huyệt động ngay từ lúc xảy ra nguy hiểm liền được bọn họ dùng hai tảng đá lớn che lại, chỉ cần ưng đen ba móng không có lại gần, núp ở tảng đá lớn phía sau cũng sẽ không gặp nguy hiểm quá ưng bên ngoài dần nhỏ đi, không khí khẩn trương trong huyệt động cũng dần dần bình phục xuống theo mấy người thú không có tim không có phổi. Lý Mộ Tư rõ ràng nghe được, bên tai đồng thời vang lên mấy tiếng thở phào nhẹ nhàng, Lý Mộ Tư quét mắt nhìn chung quanh, phát hiện đều là mấy giống cái, còn có Tộc cô nhìn thấy nhất thời đều lộ ra vẻ mặt xin không biết có phải là chợt buông lỏng hay không, Lạc Nhĩ mới vừa nhổm dậy chuẩn bị đứng lên, chợt ngã lộn nhào xuống đất, cũng may Phí Lặc đang ở bên cạnh hắn coi chừng, vươn tay ôm hắn về trong huyệt động lập tức ồn ào "Chuyện gì xảy ra chuyện gì xảy ra?"Trừ ra Lạc Nhĩ, chỉ có Tát Tư hiểu y thuật, hắn tiến tới, chẳng được bao lâu, cũng có chút kinh ngạc nói "Lạc Nhĩ hắn. . . . Mang thai?""Ồ! ! !"Trong huyệt động nhất thời vang lên cùng một âm thanh "Mang thai? Nhanh như vậy? Lợi hại như vậy?"Gương mặt lo lắng của Phí Lặc nhất thời đổi thành khuôn mặt vui sướng, lôi kéo Tát Tư liên tiếp hỏi "Thật? Thật thật thật?"Tát Tư hiển nhiên hiểu tâm tình của hắn, mỗi khi bị hỏi một câu cũng nặng nề gật đầu một cái, Phí Lặc nhất thời há miệng, sắp phát ra tiếng hô hưng phấn, thì các người thú đồng loạt nhào lên, hung hăng đè hắn ở phía dưới, một hồi quyền đấm cước đá, trong miệng lại giả vờ kêu "Ai nha, tên khốn kiếp này, nhỏ giọng một chút! Đừng khiến đám ưng đen ba móng chú ý!"Phí Lặc ưmh ưmh kêu thảm, hoàn toàn lọt vào biển lớn mênh mông, không cách nào phản Tư ở bên cạnh nhìn nhìn cười híp mắt, sau khi nói ra kết quả liền vô cùng bén nhạy vọt qua bên cạnh, hiển nhiên sớm đoán được tình huống nửa ngày, mới thấy cái tay bị đặt phía dưới cùng run rẩy nâng lên, không cách nào phản kháng, chỉ có thể hung hăng, cực kỳ không cam lòng giơ lên một ngón giữa tráng Mộ Tư lập tức che miệng, không đánh đã khai liên tiếp lui về phía sau "Má nó! Không liên quan đến tôi, động tác này không phải là tôi dạy!"Ma Da không có gia nhập vòng chiến nhìn chằm chằm cô, chậm rãi lặp lại một lần nữa "Má nó?"Lý Mộ Tư lệ rơi đầy mặt "Được rồi. . . . . Động tác kia, là em làm. Nhưng mà, là hắn không giữ mình trong sạch, không có yêu cầu nghiêm khắc mình!"Ma Da không thèm quan tâm đến lý lẽ của cô, lôi kéo Tát Tư, sử dụng ánh mắt nhìn về phía bụng của Lý Mộ Tư, hi vọng Tát Tư cũng có thể giúp kiểm tra một chút. Cuối cùng, hắn cực kỳ ghen tỵ liếc Phí Lặc bị đè ở dưới chỉ lộ ra cái chân —— thật ra thì, hắn tình nguyện bị đè. . .
Thứ gọi là Dực Tộc, thật ra thì chính là người thú có cánh, cũng chính là. . . người a, quả nhiên chỉ cần nghĩ như vậy, thì tiếng kêu to bén nhọn, nanh vuốt sắc bén đều là mây trôi thôi!Lý Mộ Tư lập tức dũng Khắc là tiểu tử đẹp trai của Dực Tộc, hắn có một bộ lông vũ màu lửa đỏ, khi mở cánh ra xẹt qua bầu trời, tựa như một đường lửa rất nhanh, lẳng lơ lại hoành tráng. Nhưng! Những thứ này cũng không thể làm mất bản chất thanh niên lớn tuổi của hắn, nếu như mùa mưa này hắn còn chưa thể hóa hình, hắn sẽ phải chủ động rời đi sào huyệt ở núi Ba Sa không, vậy quá tàn khốc, huyệt động do hắn lén rút rất nhiều lông của đồng bạn mới trang trí được, hắn không bỏ được. . . . . .Tiểu tử Hoắc Khắc đẹp trai —— dĩ nhiên, hiện tại xưng hắn là chim lớm đẹp trai thì thỏa đáng hơn —— phát ra tiếng kêu to khổ sở giữa không trung, vì vậy, lập tức, hắn liền bị các người thú bộ lạc Mộ Sắc phát hiện, thiếu chút nữa bị quần đấu, hên là bọn người thú này phần lớn không có cánh chỉ có thể nhìn hoặc dùng tiếng gầm thét ý bảo "Tên kia có giỏi liền xuống! Xuống!".Hoắc Khắc dĩ nhiên sẽ không ngu mà xuống, hắn. . . . hắn không thể hóa hình nên hắn cũng không có dũng khí, cho nên. . . . Ha ha ha, hắn mới không để ý việc bị mắng! Nghiêng đầu ~Có lẽ là nhờ cái phúc người khác đều sinh con dưới họ, Dực tộc là một tộc người thú rất biết đẻ con, nhưng trời cao vĩnh viễn công bằng, Dực tộc cũng là tộc khó sinh ra giống cái nhất. Cho nên vấn đề phổ biến nhất, nghiêm trọng nhất trong tộc chính là thanh niên lớn tuổi tràn này liền cho thấy sự hài hòa của xã hội rất quan trọng. Thanh niên lớn tuổi chưa cuối càng nhiều, đánh lộn đánh lạo, trộm vặt móc túi vào nhà cướp của, đều là tầng tầng lớp lớp —— đàn ông mà, tất cả mọi người đều hiểu, luôn luôn phải tìm phương pháp phát tiết tinh lực còn vậy, dần dần, những tên Dực tộc trộm xong quạt cánh bỏ chạy, lại không bị mấy người thú bắt được trở thành đại biểu của kẻ cướp trong người thú, người gặp người ghét, người người kêu đánh —— ai bảo Dực Tộc thừa thãi sống độc thân thích cướp nhất chính là giống cái tộc khác?Ôi không, Hoắc Khắc một thân một mình quạt cánh bay dọc theo con sông hơn một giờ, chuẩn bị thừa dịp bộ lạc Mộ Sắc còn chưa có di chuyển sẽ nhiệt tình giành một người vợ về, biến thân xong thì sẽ sinh con, tranh thủ giải quyết toàn bộ chuyện lớn trong đời trong mùa mưa, oa ha ha ha ~—— đúng đó, hắn mới sẽ không ngu kêu người anh em Nhất Ca của mình đến! Nhất Ca này ngu kinh, lần trước nếu không phải hắn gắng giành giống cái kia với mình, làm sao sẽ khiến cho cả hai anh em không ai được đến tay mà còn bị người thú kia bứt đứt một đống lông cổ? !Oh oh oh, hừ. . . . . Đầu có thể rơi, kiểu tóc không thể loạn! Ngao, đáng thương cho cái cổ bướm ohóng khoáng trơn láng sáng bóng của hắn!Nhưng, lần này có lẽ đến thời của hắn rồi, cư nhiên vừa ra ngựa đã bắt được một giống cái trẻ lạc đàn! ?Hoắc Khắc lập tức dùng tốc độ còn nhanh hơn tốc độ hắn dùng để bắt loài thỏ yêu thích nhất, một cái đã quắp được giống cái, sau đó hạnh phúc đến đỉnh đầu bốc khói, móng vuốt cũng run Khắc đã chịu vô số thiệt thòi do là một thanh niên lớn tuổi dĩ nhiên sẽ không vừa thấy giống cái liền mất tiền đồ không vỗ cánh nổi, nhưng khi hắn vừa quắp được giống cái, muốn vỗ cánh bay lên thì hắn lại bị một con cọp có cánh gầm thét cản ạ! Anh em ơi, dầu gì anh cũng có cánh, có cần tự giết nhau thế không! Gián điệp! Gián điệp rõ rành rành!Gián điệp cái gì, quá đáng ghét!Hoắc Khắc giận đến duỗi thẳng cổ mắng cạc cạc, không ngờ con cọp có cánh chẳng những không nhận người thân, còn quá vô sỉ hoàn toàn không giảng đạo nghĩa, cả lời mắng nhau dạo đầu cũng không cho, liền xông lại muốn quào lấy cổ Hoắc Khắc!Thật vờ má nó!Miệng Hoắc Khắc thiếu chút nữa sùi bọt cũng quá. . . . Quá độc ác! Cái bướm của Dực tộc! Đây chính là cái bướm của Dực tộc!Vì bảo vệ cái cổ tự nhiên phóng khoáng của mình, dù trong lòng Hoắc Khắc khổ sở cỡ nào cũng chỉ có thể nghiêng đầu khó khăn né đi, chỉ tiếc, nhìn đầu mà chẳng nhìn đuôi từ trước đến giờ là bệnh chung của Dực Tộc tựa như đà điểu, hắn vừa mới nghiêng đầu, thì cái mông chim lập tức bị quơ phải!Nhất thời, chỉ nghe một tiếng xoẹt, một vệt màu lửa đỏ diễm lệ chói mắt xẹt qua bầu trời, chim lớn Hoắc Khắc đẹp trai liền bị quạt bay ra, chỉ để lại mấy cái lông đuôi lâng lâng rơi xuống, kèm theo là tiếng kêu thảm thiết thê lương của Hoắc Khắc cùng với tiếng quát mắng của Mễ Hiết Nhĩ đang bị Hoắc Khắc chộp trong móng vuốt "Ân Lợi Nhĩ khốn kiếp. . . . Trứng. . . . . . Trứng. . . . A a a!"Cả khuôn mặt của con cọp có cánh uy vũ nhất thời 囧, lập tức ngậm lại cái miệng đang muốn rống giận thị uy, ảo não lặng yên —— trong đôi mắt của hắn chỉ có thể nhìn thấy giống cái duy nhất là Tát Tư, cho nên đã quên mất, Khắc vỗ cánh phành phạch đụng gãy mấy cành cây, tiến vào trong rừng rậm, trong đầu óc choáng váng chỉ nhớ được một việc là dùng hai cánh yếu ớt bảo vệ giống cái Mễ Hiết Nhĩ trong ngực. Sau khi tỉnh táo thì rướn cổ lên nhìn, cũng may, hình như giống cái chỉ ngất mỏ dài sắc bén thận trọng tha một chân của giống cái, lật tới lật lui nhìn mấy lần giống như bánh nướng áp chảo, Hoắc Khắc rốt cuộc len lén thở phào một hơi —— quả nhiên không có vết thương gì!Cái gì? Người cố ý lật tới lật lui nhìn lén cúc hoa không ngừng co rúc và thứ mềm mại đáng yêu dưới váy của giống cái mới không phải hắn ! Nghiêng đầu ~Biết được mối thù cướp đi giống cái của bộ lạc người ta có thể khiến hắn bị rụng sạch lông, dù trong lòng Hoắc Khắc ngứa ngáy muốn nhìn thêm mấy lần cũng không dám chậm trễ phẩy cánh, xác định vết thương ít ỏi này đối với Dực Tộc đã quen làm cướp quả thật chính là mưa bụi, Hoắc Khắc lập tức chuẩn bị tuân theo lời dạy của người cha luôn kể chuyện năm đó làm sao anh dùng giành được vợ rồi sinh ra mình và Nhất Ca mà chuồn mất. Nhưng ngay lúc này, lỗ tai giấu sau lông vũ của Hoắc Khắc đột nhiên dựng lên —— gì gì gì? Hắn dường như nghe được giọng nói mềm nhũn của giống cái? !Hoắc Khắc lập tức kích động đến lông trên người dựng hết!—— gào khóc ngao! Có thể một người một ngựa đoạt đi hai con giống cái, quả thật sẽ sáng tạo ra ghi chép cướp đoạt mới của Dực tộc bọn họ! Quá. . . . Quá mẹ hắn làm cả người hắn thoải mái! ! ! Đến lúc đó hắn và Nhất Ca mỗi người có một con giống cái mềm mại, hôm nay đụng đụng của anh, ngày mai chạm chạm của tôi, oh oh, mấy thanh niên lớn tuổi khổ sở trong tộc nhất định sẽ hâm mộ chết hai anh em bọn họ —— đúng rồi, không thể bỏ qua cha hắn! Nhất định phải khiến lão già cả ngày khoe khoang xem bản lãnh của hắn!Hai mắt Hoắc Khắc kóe ánh xanh, lưu luyến không rời nhìn Mễ Hiết Nhỉ đang hôn mê, rốt cuộc, lòng tham cướp đoạt đã chiếm thượng giấu Mễ Hiết Nhĩ giữa nhánh cây, còn cố ý dùng mỏ chọc ra một số lá che y lại, lúc này mới vừa nhảy cẫng hoan hô trong lòng vừa rón ra rón rén mò qua theo thanh âm yếu ớt kia —— ah? Ngươi nói vì sao hắn không bay? Ngươi ngu à? Hắn mà bay đến thì những người thú kia còn không lập tức vây quanh quần đấu hắn à? Dù hắn anh dũng đẹp trai cũng gánh không được sự thảo phạt của đám người thú đó? run lông ~Các ông trong bộ lạc Mộ Sắc chưa từng thấy Dực Tộc vô sỉ đến mức có cánh không bay lại dùng hai chân chạy, cư nhiên để Hoắc Khắc thật mò tới gần Lý Mộ Tư —— đang ở bên đầm nước đen, Lý Mộ Tư đã rên rỉ đến mức sắp hết nổi, cả chính cô cũng hoài nghi người chim kia có chạy mất chưa, thật may là, một cái đầu chim bỗng dưng từ trong rừng rậm lén lén lút lút dò xét ra Mộ Tư dùng hình S nằm nghiêng trên mặt đất COS Phù Dung tỷ, khóe miệng không nhịn được co giật —— làm ơn! Theo hình thể của các người thú ở thế giới này, dù ngươi cẩn thận hơn nữa cũng đâu thể tránh việc bại lộ cơ thể?Cũng may cô kiên cường nhịn được, hơn nữa phát ra một tiếng "Quyến rũ" ngay cả mình cũng nổi da niên Hoắc Khắc lớn tuổi khổ sở mặc dù vừa thấy Lý Mộ Tư nằm nghiêng trên mặt đất liền không nhịn được đưa mắt chăm chú nhìn vào hai phần trước ngực đang nhô cao lên vì tư thế nằm, trong óc đinh đinh đinh toát ra vô số dấu chấm hỏi, nhưng vừa nghe thấy thanh âm quyến rũ của Lý Mộ Tư, dù hắn là lính mới cũng thoải mái đến lông cả người đều run rẩy —— gào khóc gào khóc, mặc dù giống cái này hơi dị dạng, nhưng mà cái mùi này, thanh âm này. . . . Quả nhiên vẫn là một giống cái tốt!Đoạt!Hoắc Khắc giải quyết dứt khoát!Con chim lớn màu lửa đỏ lập tức chui ra từ trong rừng cây như sấm sét, lúc này hai cái chân không thích hợp chạy lại phát huy ra tốc độ cực hạn, mang theo thân thể to lớn vô cùng xông bình bịch về phía Lý Mộ Tư —— hắn ngậm chăt miệng, rút ra giáo huấn, không có chuyện gì vẫn ré dài một tiếng trước!Hoắc Khắc khá hài lòng với một tràng mình vừa phát huy, hơn nữa đã bắt đầu nghĩ làm sao an ủi giống cái kinh hoàng vì bị sự ra sân hoành tráng anh tuấn của mình làm rung Người thú tứ chi phát triển cho nên đầu óc phổ biến đơn giản trên căn bản không có mấy người sẽ nghĩ tới, Lý Mộ Tư tiếc mạng vô cùng đến mức cả khẩu vị nặng của người thú cũng có thể thỏa hiệp làm sao có thể nằm tại đây chờ người chim đến bắt?Thì ra là, Lý Mộ Tư thông qua sự quan sát của đoạn thời gian này đã sớm tin chắc những người thú có vẻ mạnh mẽ hay hò hét kia dù có bề ngoài hung ác cỡ nào thì một khi đối mặt giống cái tuyệt đối cũng đều thành con cháu, vì vậy, cô tự nhiên dù thế nào đi nữa thì cũng không gặp nguy hiệp!Uhm. . . . Nhiều lắm là đổi thành chăn nuôi người mà thôi, dù sao thế giới không có hạn cuối này đối với cô mà nói quả thật là khắp nơi nguy cơ từng bước hung hiểm, cả đóa hoa cũng hung tàn hơn cô, tới chỗ nào cũng đâu có phân biệt!Nhục té!Vì vậy, khi Hoắc Khắc bởi vì đến gần giống cái mà nhanh chóng giảm tốc độ chuẩn bị đưa cổ ra tha Lý Mộ Tư lên, thì Lý Mộ Tư đang cắn răng nghiến lợi vô cùng mau lẹ lật người lên, khi Hoắc Khắc trợn to hai mắt nhìn chăm chú thì không ngừng lo lắng nghĩ "Có thể nhảy tới không? Có thể nhảy tới không?", rồi hung hăng chộp lấy cánh Hoắc Khắc —— Hoắc Khắc cũng kiệt lực đưa cánh ra chuẩn bị tiếp được giống cái không cẩn thận rơi xuống!Vì vậy lúc nên ra tay thì nên ra tay, mặt của Lý Mộ Tư xanh lét, mà mặt của Hoắc Khắc thì đỏ lên, còn quét Lý Mộ Tư một cái, sau đó ríu rít ra tiếng chui đầu vào dưới cánh mỹ lệ của hắn —— Lý Mộ Tư ngây ngô đứng ở nơi đó, bóp cũng không phải, thả cũng không a a! Cô mới phát hiện cô quên suy tính chiều cao của người thú rồi !Đối với người thú sau khi biến thân, cô khó khăn lắm mới chỉ cao đến bụng của Hoắc Khắc, cho nên. . . . Cô quả quyết chộp được một vật hình gậy đang dần cứng lên. . . .Ối trời! Vì sao loài chim cũng có thứ lớn thế! Lý Mộ Tư mở to hai mắt, trơ mắt nhìn Hoắc Khắc trở nên giống mấy con chim cô biệt, thẹn thùng giấu đầu xuống dưới may là, cho dù nội tâm hô hàom cô cũng không quên ước nguyện ban đầu của mình, vung cánh tay lên một cái, lập tức, chỉ nghe một tiếng roẹt, một bóng dáng màu xanh lá cây kêu tê tê bị cây quả ma cong lại bắn ra ngoài, vù vù quấn quanh trên người Hoắc Khắc vừa giấu kỹ đầu, sau đó buộc chim lớn chợt phát hiện nguy hiểm liền hoảng sợ, muốn cất cánh nhưng sức nặng của Tư Nạp Khắc lại làm cho hắn thất bại, chỉ có thể nặng nề té ngã trên thuận lợi rồi đầu rắn của Tư Nạp Khắc còn rỗi rãnh trượt xuống, nhìn chăm chú vào Lý Mộ Tư, trong đôi mắt rắn đỏ lòm. . . .Trời ạ! Vì sao cô có thể nhìn ra tiếc nuối? Bóp tiểu JJ, a không, là đại JJ chẳng lẽ làm hắn hâm mộ như thế?!Sắc mặt Lý Mộ Tư tái xanh, lui về phía sau thật nhanh, hội hợp với bọn Tát Tư từ rừng cây chạy của Tát Tư và Lạc Nhĩ lúc đầu không mấy ủng hộ đều ửng hồng, bọn họ vây quanh Hoắc Khắc miệng đang sùi bọt mép, mắng to "mẹ mày!" trong lòng rồi hưng phấn nhìn tới nhìn lui, Lạc Nhĩ không ngừng lẩm bẩm "Thật lợi hại! Thật lợi hại! Chưa từng có cách đơn giản bắt được Dực tộc như vậy!"Tát Tư ngược lại rất mau bình tĩnh lại "Không! Thật ra thì tuyệt không đơn giản! Đầu tiên, nếu như làm mồi dụ không phải giống cái, Dực Tộc không thể nào hoàn toàn buông lỏng cảnh giác, càng không thể nào làm giảm tốc độ của bọn họ. Tiếp theo, là Mộ Tư phát hiện cây quả ma, bắn Tư Nạp Khắc ra ngoài, nếu không, theo tốc độ của Tư Nạp Khắc căn bản là không thể đuổi kịp Dực Tộc. Cuối cùng, điểm khó khăn nhất. . . ." Tát Tư cười khổ một tiếng, "Bộ lạc nào sẽ để giống cái làm chuyện nguy hiểm như vậy? Để bọn Ân Lợi Nhĩ biết, chúng ta sẽ thảm."Lạc Nhĩ lại tuỳ tiện vung tay lên, ngẩng đầu ưỡn ngực dương dương hả hê "Sợ gì, mới mặc kệ bọn họ! Dù sao, bọn họ không có bắt được Dực Tộc, là chúng ta chộp được! Là chúng ta đó! Tát Tư, Mộ Tư còn có ta!" Hắn lựa chọn bỏ quên Tư Nạp Khắc đang quấn trên người Hoắc Khắc sùi bọt mép chờ khích đầu suy nghĩ một chốc, dầu gì hắn cũng hiểu lời Tát Tư nói, vì vậy nâng mặt nói "Nhiều lắm là. . . . Nhiều lắm là để cho Phí Lặc chơi một lần thật vui thì cơn giận của hắn liền tiêu mất, Tát Tư cũng thế, chỉ cần anh chịu hôn Ân Lợi Nhĩ, Ân Lợi Nhĩ tuyệt đối không nỡ trách anh đâu!""Lạc Nhĩ em!" mặt Tát Tư đỏ lên, quả thật hận không thể đánh giống cái có miệng ba hoa Nhĩ không chút sợ hãi, còn mặc sức tưởng tượng ở đằng kia, thậm chí liếm môi một cái, lộ ra vẻ mặt mong đợi "Hi, vừa đúng lúc trước em nghĩ được vài trò gian trá!"Lý Mộ Tư bên cạnh bị chấn động —— thế giới này rốt cuộc còn không có hạn cuối cỡ nào mới cam tâm? Vì sao cô chợt nghĩ tới câu "Tiểu yêu tinh này, xem anh có trừng phạt em không?!"Nhưng . . . . Nhìn dáng vẻ hưng phấn của Lạc Nhĩ, cô đột nhiên không phân rõ đây rốt cuộc là người nào trừng phạt người là tang thương vô lực ~Mấy người hưng phấn nên không có chú ý đến, bên đầm nước đen, có một cái xúc tua nhỏ mềm nhũn lo lắng đề phòng nhìn lén thật lâu, rốt cuộc yên tâm, lưu luyến không rời, chìn vào đáy nước không cho người ta chú ý, khạc ra mấy bọt khí nho mọi người hưng phấn ríu ra ríu rít, một thanh âm lạnh đến mức khiến họ run run chợt vang lên sau lưng Lý Mộ tròng mắt màu vàng của con Tuyết Mao Hống khổng lồ đang nhìn từ trên xuống đám giống cái đang huơ tay múa chân, trong đôi mắt híp lại tỏa ra ánh sáng nguy hiểm. Sau một tiếng gầm nhẹ, lông dài trắng như tuyết dùng tốc độ mắt thường có thể thấy được rút về trong cơ thể, hiện ra một người đàn ông cường tráng trần truồng. Hắn kéo qua Lý Mộ Tư, không thẻm để ý ánh mắt đáng thương của Lý Mộ Tư sau khi đụng vào lồng ngực hắn, chỉ gằn từng chữ cứng rắn cười lạnh "Như vậy, tôi thì sao? Mấy người chuẩn bị huyết phục tôi thế nào? Hả?! Từ lúc nào, cuộc chiến giữa người thú lại cần giống cái phấn đấu quên mình rồi?!"
Bạch tuộc khổng lồ to như cái núi nhỏ gấp gáp loạn quơ múa vô số xúc tua, nhưng rất nhanh, nó đang hoang mang sợ hãi liền trấn định lại, dùng xúc tua khổng lồ của nó vô cùng dịu dàng nâng giống cái đang hôn mê lên, thận trọng giấu dưới thân thể của mình, sau đó, rất nhiều xúc tua cùng nhau đạp một cái. . . . . . Bạch tuộc màu đen mạnh như tảng đá ra sức trồi lên mặt nước! Mặt nước rào một tiếng vỡ ra, Bảo La dịu dàng nhấc cao giống cái hôn mê, nhanh chóng bơi về bên bờ cái đầm đen. Bên kia, đã có mấy người thú của bộ lạc Mộ Sắc phát hiện không đúng nên đang chạy tới đây. Bọn họ có móng vuốt sắc bén, có hàm răng bén nhọn, thân thể mềm mại của hắn vừa nổi trên mặt nước thì hoàn toàn không phải đối thủ của những người thú này, ở trên đường từ bộ tộc xa xôi phía nam chạy đến đây, hắn đã vô số lần im lặng bi thương với những vết thương này. Thân thể Bảo La quá khổng lồ, lúc đến chỗ nước cạn cũng đã hành động khó khăn, càng không cần nói đến lên bờ. Mất đi sức nổi của nước, sức nặng từ thân thể hắn cũng làm hắn khó thở. Nhưng hắn vẫn gian nan ngọa nguậy thân thể nặng nề mềm mại, nhẹ nhàng đặt Lý Mộ Tư đang hôn mê bên bờ. Xúc tua của hắn dịu dàng quấn lên hông của Lý Mộ Tư, hơi dùng sức đè ép, khóe miệng Lý Mộ Tư lập tức chảy ra không ít nước. Sau lưng vang lên tiếng gầm thét của dã thú, Bảo La biết đây là thanh âm của con Tuyết Mao Hống kia, cuồng nộ, hung tàn, thân thể to lớn của hắn không khỏi sợ run lên —— làm cho hắn có vẻ đáng thương cực kỳ. Nhưng hắn không có chạy trốn, vẫn thận trọng cạy ra hàm răng khép chặt của Lý Mộ Tư, đẩy xúc tua mảnh khảnh của hắn vào trong miệng Lý Mộ Tư. Giác hút nhỏ nhất trên xúc tua dùng sức hút, nước đầm còn sót lại trong bụng Lý Mộ Tư liền bị hút ra ngoài. Lại có cả một con cá nhỏ? Bảo La vừa kinh ngạc vừa áy náy vặn vẹo uốn éo thân thể, lặng lẽ giấu con cá trên xúc tua đi. Các người thú từ bộ lạc chạy đến bên này đã nhận ra thân phận Đọa Lạc Giả của Bảo La, cùng nhau gầm lên giận dữ, cặp mắt đỏ lên tháo ra váy da thú bên hông hóa thành hình thú phong phú. Khi váy da và "chim to" cùng bay đến, Bảo La bị hoảng sợ run rẩy, xoẹt một tiếng thu hồi xúc tua ngọa nguậy thân thể to lớn bỏ chạy về phía đầm nước. Nhưng bây giờ hắn quá lớn, quá nặng, còn chưa kịp chìm vào đáy nước, Ma Da đã kéo thân thể bị thương đánh về phía hắn, răng nhọn khảm sâu vào trong một cái xúc tua của hắn. Ô ô —— Bảo La phát ra tiếng kêu thảm thiết quái dị, thân thể khổng lồ lại khó coi không ngừng co quắp. Bùm! Một người thú sống dưới nước, toàn thân mặc giáp, có đuôi rất dài đã nắm lấy cơ hội nhảy vào trong nước, tứ chi tráng kiện nhanh chóng vẩy nước tựa như mái chèo lướt sóng, vọt tới chỗ Bảo La và Ma Da đang đánh nhau. Bảo La lại kêu thảm hai tiếng ô ô, chỉ có thể bứt đứt một cái xúc tua lần nữa, vô cùng khổ sở lẻn xuống nước sâu. Đây đã là xúc tua thứ tư hắn bỏ lỡ trong đoạn đường chạy trốn này —— Bảo La vừa trốn vừa khổ sở nghĩ. Ngộ nhỡ về sau hoá thành hình người cũng gảy tay thiếu chân thì sao đây? Lúc khổ sở, Bảo La lại len lén tràn đầy chờ mong. Ở một khắc cuối cùng lặn xuống nước, hắn len lén liếc mắt nhìn giống cái còn chưa tỉnh lại, nhỏ giọng nói một câu thật xin lỗi ở trong lòng. Lý Mộ Tư hôn mê suốt cả một ngày mới tỉnh lại, Lạc Nhĩ vẫy tay ô ô a a miêu tả tình huống chiến đấu ngày đó với cô, quả thật tựa như cô bị kéo ra từ trong kẽ răng của quái thú. Đây là lần đầu tiên Lý Mộ Tư nghe được về Đọa Lạc Giả, cô nhìn thấy Lạc Nhĩ sợ hãi và chán ghét miêu tả quần thể đặc biệt đó, giống như bọn họ căn bản không phải đồng loại của hắn. Lý Mộ Tư ngụy trang vẻ mặt bình tĩnh, đồng thời cũng sinh ra đồng tình thật sâu với quần thể đó —— cái loại khổ sở bồi hồi giữa người và thú đó, cái loại khổ sở bị chính đồng bạn, người thân trước kia của mình chán ghét và đuổi giết, chỉ suy nghĩ một chút, cô đã cảm thấy mình sẽ yếu ớt đến mức mất đi dũng khí sống tiếp. Lần đầu tiên Lý Mộ Tư cảm thấy mình xuyên đến thế giới lạ vẫn còn may mắn, ít nhất cô còn sống an toàn, được những người xa lạ này tiếp nhận hơn nữa yêu thích —— bọn họ thậm chí nguyện ý tàn sát đồng loại trước kia vì cô. Nghĩ lại nghĩ, liền có cảm giác hạnh phúc và áy náy khổng lồ thay thế cảm giác đồng tình và bi quan lúc đầu. Có lẽ là đột nhiên xuyên qua đến thế giới xa lạ sợ hãi, có lẽ là bị kinh sợ, Lý Mộ Tư đã bị bệnh nặng một trận, cả người nóng lên, đầu hôn mê, nằm mơ thì không ngừng thét chói tai và khóc thút thít, giống như muốn ohát tiết hết tất cả cá ctâm tình đã tích góp được từng chút ra ngoài. Trong hoảng hốt, có người ôm cô, thân thể nóng bỏng cứng rắn khiến cho cô càng khóc rống dữ hơn. Cô nhớ hình như mình đã há miệng cắn, rốt cuộc lại chỉ rơi vào kết quả răng ê quai hàm đau, uất ức khóc rống tựa như khi còn bé. Cuối cùng, có thân thể lạnh lẽo lén lén lút lút thận trọng lại gần gần cô, thứ gì đó ướt nhẹp lại lạnh băng liếm khắp toàn thân nóng bỏng của cô, cô mới hơi dễ chịu hơn một chút, khóc sụt sùi ôm thứ lạnh lẽo này chìm vào giấc mộng. Một khắc cuối cùng trong mộng, bên tai hình như nghe được tiếng mưa rơi lách tách. Mùa mưa đến. Trên đại lục này mùa mưa là mùa tràn đầy sức sống, nhưng cũng nguy hiểm. Lúc đầu sẽ có mấy ngày mưa rơi đứt quãng, sau đó, mưa to điên cuồng trút xuống như đâm lên tới trời, kéo dài suốt cả mùa. Sau đó, địa hình toàn bộ đại lục cũng sẽ xảy ra thay đổi không tưởng được. Bình nguyên bị dìm ngập, rừng rậm bị dìm ngập, nước sông đổi đường, phá hủy bộ lạc và sào huyệt của con mồi. Không ít bộ lạc bị buộc di chuyển, thậm chí sau mùa mưa trở lại sẽ không tìm được địa chỉ ban đầu nữa. Nhưng đồng thời, mùa mưa cũng là mùa sinh sôi nẩy nở. Trên đại lục này tỷ số sinh sôi nẩy nở của giống cái cũng không phải cao, nhưng khi mùa mưa, một loại quả màu đỏ được đặt tên là thai quả lớn chừng ngón cái lại có thể cải thiện tình trạng đó rất nhiều. Thai quả sinh trưởng ở trên những phiến lá nhỏ giống lục bình, thích nước chảy, cho nên chỉ có mùa mưa mới có thể sinh trưởng nhiều, phiêu lưu theo nước. Thai quả chín rồi có vị rất ngon, trong ngọt có chua, khiến các loại cá tôm và dã thú dưới nước giành nhau, cho nên luôn là cung không đủ cầu, khiến người thú của các bộ lạc tranh nhau bể đầu. Mà một khi các người thú cố gắng cày cấy vào mùa mưa để được hồi báo, thì đứa bé của bọn họ sẽ vừa vặn sanh ra vào khi xuân hạ giao nhau năm sau, thức ăn phong phú, khí hậu tốt đẹp, không phải là thời điểm để vợ con đầu giường lò sưởi ấm áp sao? Cho nên, dù là mùa mưa sẽ gặp khó khăn, các người thú vẫn gào khóc kêu đỏ mắt mong đợi mùa này đến. Lý Mộ Tư hỗn loạn tỉnh lại liền bị tình trạng kỳ lạ làm sợ hết hồn —— cô thật vất vả mới tháo ra cái đuôi rắn tráng kiện dây dưa ở trên người cô, lại đẩy gương đầu mang vẻ mặt ngọt ngào đang ghé sát cổ cô ra, cũng không kịp ngẫm nghĩ sao lòng cảnh giác của người thú như đối phương lại kém vậy, rồi yếu đuối lảo đảo kéo cửa ra chuẩn bị tìm chỗ tiểu tiện, kết quả. . . . Kết quả cô vừa mở cửa, vừa đưa tay kẹp vạt áo, kẹp hai chân lại vì quá mót, chuẩn bị chạy ra ngoài, thì mấy người đàn ông mạnh mẽ đã sớm đợi ở chỗ đó cùng nhau lộ ra nụ cười mong đợi với cô, sau đó. . . . . . Sau đó! Bọn ghê tởm này lại đồng loạt hành động, lật váy da thú lên trước mặt cô, nắm thứ to lớn của bọn họ, chà thật nhanh! Chà. . . . Tuốt ống! Đây là tuốt ống rõ rành rành! Lý Mộ Tư mắc tiểu nhưng lại bị dọa đến mức tịt ngòi, trong nháy mắt đầu hết hôn mê, chân hết mềm nhũn, một chút bệnh cảm còn dư lại cũng theo mồ hôi lạnh từ trên trán chảy hết ra ngoài. Thật may cô còn nhớ rõ đây là phương thức các người thú tìm phối ngẫu, mới không che mặt thét chói tai —— dĩ. . . . Dĩ nhiên, cô mới sẽ không phủ nhận, những giọt nước mưa lăn xuống từ vòm ngực cường tráng của những người đàn ông mạnh mẽ khiến. . . . khiến cho cô cảm thấy rất hấp dẫn cũng là một trong những nguyên nhân! Cô. . . . Cô cũng không phải là đồ dối trá! Hình ảnh khêu gợi vậy, các cô gái ở thế giới của cô làm sao có thể thấy được, cho. . . Cho nên cô trợn mắt hốc mồm không cẩn thận nhìn một chút cũng là có nguyên nhân mà? Nhưng. . . . Nhưng, a a a. . . . trời ơi, cho dù là Hàn Quốc cũng không có hào phòng đến mức này! Chà thì chà đi, ngàn vạn đừng bắn vào cô! Cô chính là một người thuần khiết, không tin thì nhìn gương mặt thuần khiết của cô xem ~o~ Cho nên, sau khi Lý Mộ Tư có gương mặt thuần khiết kiên định cự tuyệt yêu cầu mời gọi tà ác của các người thú, thì chuyện thứ nhất cô làm chính là lăn một vòng về phòng, lay tỉnh Tư Nạp Khắc đang ngáy ngủ, học tập mấy chữ đơn giản với hắn. Sau đó, cô đặt một cái bảng hiệu lớn ở trước cái nhà gỗ đang ở tạm nơi đây cấm tuốt ống, người vi phạm sẽ bị tịch thu công cụ gây án! Nhìn hai bên một chút, tin chắc mặc dù là lần đầu tiên mình viết loại chữ hơi kỳ quái này, nhưng sau khi xác thực không có viết sai, Lý Mộ Tư mới thở phào nhẹ nhõm chạy ra sau lưng nhà tiểu tiện —— lúc này cô cũng không dám chạy xa, bởi vì cô không có treo trên cổ mình một tấm bảng giống thế. Nhưng vì. . . . Vì sao cô mới vừa xuỵt xuỵt xong, kéo váy da thú lên quay đầu lại, liền nhìn thấy con rắn khốn khiếp kia đang dùng hai mắt sáng trong suốt nhìn cô? "Mộ Tư, cái gì là công cụ gây án?" Hình như cảm thấy Lý Mộ Tư thích cái đuôi lạnh lẽo của hắn, Tư Nạp Khắc dùng bộ dạng nửa người nửa rắn uốn éo tương đối mê người. Lý Mộ Tư ". . . . . ." Che mặt nghiêng đầu. Sau lưng chợt truyền đến thanh âm cắn răng nghiến lợi của Ma Da "Chính là cái thứ biểu diễn ngẩng lên thật cao của cậu! Ngu ngốc! Còn dám giương cao vậy liền cắt đứt của cậu!" Lý Mộ Tư ". . . . . ." —— cô đã bị đối thoại hào phóng như thế làm chấn động ngây người.
Các người thú cần dọn dẹp các tảng đá rơi xuống trong huyệt động, phân và nước tiểu của dã thú tồn trữ ở chỗ sâu trong huyệt động nhất định phải ném khỏi động, tránh hấp dẫn mãnh thú tới. Còn phải đào thêm mấy cái động làm phòng nghỉ ngơi cho giống cái ở những vị trí thích hợp trên vách động. Thật may là thể lực của giống đực cũng không tệ, móng vuốt cũng rất sắc bén, lại còn có hai người thú thuộc tộc trùng, móng vuốt y hệt như cái xẻng, hồng hộc đẩy qua thì mấy tảng đá lớn liền thành bùn mấy ngày đào móc ngắn ngủi, nước lũ vốn đuổi sát sau lưng của bộ lạc liền tăng tới chân núi rồi. Chỉ trong một đêm, màu sắc đen vàng vẩn đục liền cắn nuốt hết khắp thảo nguyên. Lý Mộ Tư cảm thấy rõ ràng lúc tất cả các người thú đẩy đá vụn và bùn đất ra khỏi động, cũng ngẩng đầu liếc nhìn mặt nước thỉnh thoảng có nước xoáy, sau đó len lén thở phào nhẹ nước luôn khiến người ta có ảo giác vô cùng yên tĩnh, chỉ ngẫu nhiên mới có xoáy nước thổi nhanh qua, nhưng đợi buổi tối lúc ngủ, vừa nằm xuống, liền có thể nghe được tiếng ầm ầm khi nước lũ vỗ vào trên núi, một lớp sóng một lớp sóng giống như sóng biển dâng lên, khiến người ta run sợ trong lòng. Thí dụ như Lý Mộ Tư, mỗi buổi sáng tỉnh lại đều phát hiện mình chẳng biết lúc nào đã lăn vào trong ngực Ma Da, co rúc thành một cục, đầu tựa vào trên bụng cứng rắn ấm áp của Ma Da. Hiển nhiên, dù là ngủ thiếp đi, Lý Mộ Tư cũng rất sợ tiếng nước này, Ma Da đều sẽ hóa thành nửa hình thú, lộ ra cái đuôi dài, từ phía sau cuốn qua, ôm Lý Mộ Tư vào trong ngực. Trong cổ họng phát ra một tiếng ừng ực nhỏ nhẹ trầm trầm, lên xuống, chỉ cần Lý Mộ Tư hơi động đậy sẽ nhẹ nhàng vang lên, hoặc là thu hẹp cái đuôi ôm cô càng chặt hơn, chóp đuôi nhẹ nhàng lay động sau lưng cô như an vậy, cũng không lâu lắm, Lý Mộ Tư ngủ thật ngon trong nhiệt độ ấm áp và tiếng ùng ục trầm trầm của đối phương, thỉnh thoảng còn có thể ôm lấy một cái cánh tay của Ma Da. Nhưng lúc này lại làm hôm sau Ma Da chậm chạp không có cách nào đi làm việc, thậm chí càng len lén che lỗ tai của cô, tránh cho cô bị âm thanh của hòn đá thỉnh thoảng rơi xuống đánh thức —— mặc dù lúc giống đực làm việc đã tận lực rón rén nhón chân lên đi sáng sớm, Lý Mộ Tư luôn vừa mở mắt ra liền nhìn thấy đôi tròng mắt màu vàng của Ma Da —— rõ ràng là màu sắc lạnh lùng giống như kim loại, nhưng khi nhìn cô, thì cô lại chỉ có thể phát hiện sự ấm áp từ đó Ma Da sẽ gặp bờ môi cô mấy cái, hoặc là lại ôm ôm xoa xoa bóp bóp cô một hồi, mới bò dậy đi làm vì huyệt động vẫn chưa làm xong, bọn họ chỉ có thể trải da thú ra ngủ ở trên đất, tất cả mọi người ở chung với nhau, loại động tác vô cùng thân mật này cũng chỉ có thể làm ở trước công Da hình như không hề có áp lực trong lòng, Lý Mộ Tư lại không thể không che cái miệng có lẽ đã sưng lên đối diện với ánh mắt của Lạc Nhĩ đi ngang qua. Cô khó tránh khỏi hơi ngượng ngùng quay đầu nhìn lại Ma Da, sau đó phát hiện, có lẽ là do đã ra làm trễ hơn một chút, nên Ma Da nghiêm túc hơn bất kỳ ai khác, nhưng nửa người của hắn luôn có vẻ không linh hoạt xấu hổ của Lý Mộ Tư nhất thời biến thành nụ cười trộm ở khóe miệng, ngay cả tay che miệng cũng lập tức đổi thành ôm kín thấy trái tim mình đập loạn thình thịch, cô không thể không thừa nhận, cô thật sự thích người đàn ông lạnh lùng, không giỏi nói chuyện nhưng luôn thoải mái chăm sóc tốt cho cô, mặc dù đến bây giờ cô cũng chưa có biện pháp làm rõ ràng đây có tính là một người thú nặng miệng chết. . . . Lại vì bút và ngòi bút!Lý Mộ Tư tin chắc, một khi huyệt động làm xong, cô chắc chắn phải đối mặt chuyện lẽ là do nước lũ vừa dâng lên, trên mặt nước còn nổi lơ lửng không ít động vật không chạy trốn kịp, khàn giọng kêu thảm chìm nổi trôi giạt. Những người thú vừa biến thân kia không biết có phải do tính trẻ con quấy phá không, vừa thấy liền đỏ mắt giựt giây Tư Nạp Khắc đi nhặt mấy con, các người thú cùng nhau len lén chạy tới dưới chân núi, níu lấy cái đuôi Tư Nạp Khắc để cho hắn đi cuốn những động vật trôi qua rắn lớn dài hơn 10 thước liền đau thương la óe óe nằm ngang trên mặt nước, cư nhiên lại thật sự vét được một đám, mấy người thú lập tức vui mừng cười he he nhìn đám động vật run lẩy bẩy liếm đôi tiếc, hành động lười biếng của các người thú rất nhanh liền bị Ma Da đang vùi đầu đào động cho Lý Mộ Tư phát hiện —— dĩ nhiên, mấy tiếng thú rống hưng phấn mà các người thú thỉnh thoảng phát ra dưới chân núi, chỉ cần không phải tai điếc thì ai cũng nghe được. Vì vậy, Ma Da ra ngoài dò xét, vung tay lên, một phần người thú trở về giữa sườn núi tiếp tục đào lỗ, một phần người thú thì dứt khoát coi chừng chân núi để vớt con mồi, thu hoạch nhất thời tăng ngày nay mấy giống cái vội vàng xử lý lại những da thú bị ướt, và mài tảng đá trắng như tuyết được gọi là quặng ni-trát ka-li đào được từ trong huyệt động ra thành bụi phấn, vẩy từng tầng vào trên da thú. Nghe nói, có thể khiến da thú đã bị ướt trở nên vừa dẻo vừa rắn chắc lần nhiên, nếu thủ nghệ không tốt, không khống chế được phân lượng quặng ni-trát ka-li và thời gian điều chế, sẽ rất dễ dàng khiến da thú bị giòn, đứt đoạn. Ít nhất, khi Lý Mộ Tư vừa học tập, liền tạp ra mấy cái lỗ lớn trên váy da thú của Ma Da. . . . Vừa lúc có thể làm lộ ra cái thứ to lớn đó của người khác, khiến Lý Mộ Tư ngớ mắt, quyết định len lén dấu diếm váy da thú, đổi thành đồ cho cô mặc, sửa sang lại chút là có thể làm ra cái áo quấn ngực chế da thú là một việc rất khô khan, lại còn rất mỏi mắt, cho nên khi phát hiện hành động vớt "đồ" của các người thú, giống cái cũng ý thức chạy đi vây xem, cười hì hì đứng một bên chỉ chỉ chõ chõ ầm ầm ĩ ĩ những thức ăn đang trôi qua. Tư Nạp Khắc bị nắm chặt cái đuôi nhất thời không còn đau mông, làm việc cũng có sức có tù binh Hoắc Khắc đáng thương, bởi vì bị khấu trừ thức ăn mà mái tóc lửa đỏ đã rũ cụp không còn hơi sức, mặc dù hắn đã nói mình có cánh, có thể giúp vớt thức ăn, nhưng lại không ai để ý người Lý Mộ Tư nhỏ thấp, không thể vây xem, cảm thấy mình trì hoãn Ma Da làm việc, còn chơi bời lêu lổng thì càng thêm không đúng, vì vậy kéo một sợi dây dài đã chà xát xong tới đây, trói những thức ăn bị vét lên vào chung với nhau, để lát nữa dễ kéo lên trên động vật này vốn bị sợ choáng váng, bị Lý Mộ Tư cột vào, lập tức tỉnh táo lại, nhất thời hoang mang sợ hãi chạy loạn khắp nơi. Mặc dù Lý Mộ Tư có phòng bị, nhưng cô không ngờ con này không phải dê, không phải kéo túm hay cầm roi vung là có thể ngoan ngoãn nghe lời, liền bị một con mồi đụng vào mông, chỉ kịp kêu một tiếng đã chìm vào trong nước cái Ba Sa Khắc chủ yếu do nham thạch tạo thành, bị nước mưa cọ rửa nên đạt được độ cao chót vót, thỉnh thoảng đất lỡ cũng là nguyên khối nguyên khối nham thạch lăn xuống núi, tạo thành những tảng đá gãy lìa lớn, giống như đao gọt. Ngược lại hơi giống với núi Hoa nổi tiếng do hiểm trở. Lúc này nước lũ lại tăng, bao phủ chân núi, nhìn có vẻ không sâu lắm, nhưng thật ra lại là vạn Mộ Tư đã đen đủi ngã vào một chỗ hiểm. Dòng nước chảy yên ả thì luôn sâu thẳm, chỗ mặt ngoài nhìn không thấy gì lại có vô số dòng nước ngầm. Khi bị một dòng nước ngầm quấn hai chân kéo xuống, chẳng biết tại sao, Lý Mộ Tư lại kỳ dị không hề sợ hãi, chỉ hết sức phẫn hận, nghĩ xem một người lặn nước nghiệp dư phóng khoáng lạc quan như cô sao mà lại luôn xung khắc với nước thế?Cô mở to mắt, phí công giãy giụa, bị vô số nhánh cây hòn đá dưới nước chà xát đến mức vết thương chằng chịt, nhưng vẫn thấy rõ ràng, giữa dòng nước mờ tối, mấy người thú không hề chậm trễ chút nào, nhảy xuống nước điên cuồng lội về phía đó, sau một lúc lâu, mặt nước bị phá vỡ, bóng dáng của Ma Da liền không hề sợ hãi lội về phía cô giống như lúc ở đầm nước đen trước lòng của cô nhất thời vừa chua vừa chát, có sự vui sướng vì hy vọng đã thành, lại còn có sự lo lắng cực nghĩ, hắn tới thật nhanh, nhất định là vừa nghe tin tức liền từ trên nửa lưng núi xông tay Lý Mộ Tư dùng sức, đẩy ra một cành cây to bị nước tạt về phía cô, một ngụm không khí cuối cùng còn trong bụng cũng bởi vì động tác này mà bị dồn ép ra ngoài, nhất thời hơi hoa mắt, chỉ có thể bị dòng nước xoáy kéo mạnh xuống địa phương sâu không thấy khi hôn mê, cô nỗ lực làm mấy dấu tay với các người thú, dấu tay kia có ý tứ là trở về! Trở về!Thật ra thì lúc này, cô rất muốn nói một câu với Ma Da, con bà nó! Không cần biết cái gì hoặc là lão tử bất cứ giá nào, cũng sẽ sinh con cho anh!Đáng tiếc, thế tay này quá phức tạp, cô không làm ra được. Vì vậy chỉ có thể cực kỳ miễn cưỡng nhắm mắt lại, tứ chi vộ vàng giãy giụa trong dòng nước mờ tối, bắt lấy lông dài màu trắng của con thú đang xông về phía cô. . . .Một khắc trước khi mất ý thức, cô cảm thấy mình đang nằm trên thứ gì đó mềm mại, trong lòng không khỏi vui mừng nước này hình như cũng không phải rất sâu? Có lẽ, cô còn có mạng sống trở về?Ưmh, nếu như nói như vậy, chuyện sinh con, có thể tạm thời trì hoãn hay không? Ít nhất cô cũng phải thông cái lỗ ít nhất làm ra mới sẽ không bị đâm chết!!
Cô là một cô gái, nhưng vì lý do nào đó mà lại xuyên đến một thế giới chỉ có đàn giới này không có phân biệt nam nữ, chỉ có giống đực và cái, tuy nhiên về hình thể thì đều là đàn ông, chỉ có khác là giống cái hình thể nhỏ hơn giống đực một nói rõ truyện này nam chính với nữ chính 1vs1, không có NP, nhưng sẽ có nhân vật phụ phát triển theo chiều hướng NP một nữ nhiều nam. Truyện cũng có chút yếu tố đam mỹ. Không ngược. Giới thiệu thế thôi nhé, nhiều quá lại mất hay ^^!